"?"
Ngô Ngữ cầm lấy chiếc khăn lụa, hơi khó hiểu.
Đi cùng nhau suốt một quãng đường, hắn cũng phần nào hiểu tính cách của Vương Tuyệt Diệt. Cô vốn khá lạnh lùng, sao tự dưng lại làm ra vẻ thẹn thùng e ấp thế này?
Đúng lúc này, hai đạo đồng đứng ở cửa phòng thiêu hỏa nhìn thấy cảnh đó, không khỏi chặc lưỡi:




